Đó là vần thơ đầy chân tình, mộc mạc nhưng cũng đầy tình cảm của Bác An Thị Thanh Phong, sinh sống tại Tp. Hồ Chí Minh, thay mặt cho những ngư dân gửi đến những người thầy thuốc mang hai màu áo “xanh – trắng” luôn nỗ lực hoàn thành sứ mệnh bảo vệ, chăm sóc sức khoẻ cho người dân từ đất liền đến hải đảo xa xôi tại Bệnh viện Quân y 175 nhân dịp Ngày 79 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2023).

Trích nguyên văn bài thơ:
“Biển khơi sóng vỗ mênh mông
Có trạm y tế trong lòng yên tâm…
Va chạm với san hô ngầm
Chân tay rỉ máu nước ngâm biển trời
Ngư dân vững dạ ra khơi
Quân y bác sỹ cứu người trong đêm
Một bảy lăm cứ gọi tên
Sóng to gió lớn tới bên ân cần
Coi người bệnh là người thân
Lương y từ mẫu muôn phần yêu thương
Mười hai chiến sỹ kiên cường
Thường xuyên túc trực gió sương vẫn cười
Chuyển giao kỹ thuật khắp nơi
Nông thôn, biển – núi, đất – trời muôn phương
Trường Sa cho tới hậu phương
Quân dân thắm thiết thân thương một nhà
Chuông chùa thăm thẳm khơi xa
Mà sao gần gũi như là quê hương
Điện đường ánh sáng trùng dương
Ê a tiếng trẻ dặm trường biển khơi
Nơi đâu cũng thấy rạng ngời
Tử thần biến mất, mọi người cùng vui
Anh Sơn, anh Việt nhiều người
Ngư dân biển cả gửi lời cảm ơn…/.”
Bác An Thị Thanh Phong – Sinh sống tại Tp. Hồ Chí Minh
