Điều dưỡng trưởng Phan Thị Hương Thùy – Đóa hoa kiên cường

Vững vàng chuyên môn, nhiệt tình, trách nhiệm, thân thiện và luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ, đó là những lời nhận xét của đồng nghiệp và người bệnh khi nói về chị Phan Thị Hương Thùy – Điều dưỡng trưởng Khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Quân y 175.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức

Khuôn mặt phúc hậu với nụ cười thân thiện, cùng tác phong nhanh nhẹn, chị Phan Thị Hương Thùy đã tạo cho chúng tôi cảm giác gần gũi ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ. Qua trao đổi, chúng tôi được hiểu thêm và càng khâm phục ý chí, quyết tâm theo ngành y của chị. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống ngành y, chị Thùy đã nuôi dưỡng ước mơ trở thành một điều dưỡng để có thể chăm sóc sức khỏe cho mọi người ngay từ nhỏ. Sau khi tốt nghiệp, tháng 11/2004, chị về làm việc tại Khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Quân 175 với cương vị là điều dưỡng viên. Đến năm 2012, chị được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ là Điều dưỡng trưởng Khoa Hồi sức tích cực.

Trải qua 18 năm gắn bó với ngành điều dưỡng, chị Thùy cảm thấy vô cùng may mắn trên con đường nghề nghiệp. Chị tâm sự, bản thân thuộc thế hệ đầu tiên của bệnh viện được đi học lớp điều dưỡng, được tạo điều kiện rất nhiều từ học lớp quản lý lãnh đạo điều dưỡng đến tham quan học tập các bệnh viện khác trong nước và quốc tế. Với niềm tự hào ấy, chị Thùy luôn nêu cao trách nhiệm, không ngừng nỗ lực trong công tác chuyên môn nhằm mang lại hiệu quả tốt nhất trong công việc.

Khoa Hồi sức tích cực là đơn vị chăm sóc toàn diện nên áp lực công việc của đội ngũ điều dưỡng cũng nhiều hơn. Tất bật như con thoi, luôn chân luôn tay, miệt mài từ sáng đến tối là hình ảnh quen thuộc của những điều dưỡng nơi đây. Ngoài thực hiện y lệnh của bác sĩ, tất cả việc ăn uống, vệ sinh cá nhân… của người bệnh đều do người điều dưỡng thực hiện. Bên cạnh đó, điều dưỡng còn phải liên tục theo dõi diễn biến bệnh nhân mà không có sự hỗ trợ của người nhà. Với đặc thù như vậy, người điều dưỡng Khoa hồi sức tích cực không những cần có trình độ chuyên môn cao, thường xuyên cập nhật kiến thức mà phải có những kỹ năng mềm để tiếp xúc, trao đổi phân tích với người nhà bệnh nhân để họ an tâm và tin tưởng vào sự điều trị, chăm sóc của y bác sĩ. Có thể nói, vất vả, áp lực, làm việc cường độ cao chính là “đặc sản” của người điều dưỡng Khoa hồi sức tích cực.

Dù có những khó khăn, thách thức nhất định nhưng chị Phan Thị Hương Thùy kiên trì bền bỉ, chuyên tâm với công tác chuyên môn gần hai thập kỷ qua. Với chị, đó là tình yêu nghề đến từ trái tim để luôn cống hiến tuổi trẻ với nhiệt huyết cao nhất. Niềm vui lan tỏa trong chị khi nhìn thấy người bệnh mỉm cười trên giường bệnh, dần dần hồi phục sức khỏe. Những nụ cười ấy đã đem lại cho chị thêm động lực cố gắng, dẫu rằng sau chiếc áo blouse trắng là bao nhiêu niềm trăn trở với nghề chưa kịp bộc bạch.

Chị Thùy tâm sự: “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”, có lẽ qua những khó khăn, vất vả mới thấy được sự hy sinh thầm lặng, tận tâm phục vụ cùng nỗ lực cố gắng không ngừng nghỉ của các điều dưỡng viên. Khoa Hồi sức tích cực được xem là “nơi đầu sóng ngọn gió”, nơi mà bệnh nhân ở lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Tôi và đồng nghiệp đã có những đêm thức trắng, những bữa ăn vội, không đúng giờ nhưng tất cả đều chung một tấm lòng hướng về người bệnh”.

Những năm làm điều dưỡng, nhiều kỷ niệm dù đã lùi xa nhưng chị vẫn nhớ như vừa mới đây. Câu chuyện về đôi vợ chồng đã lớn tuổi, người chồng là bệnh nhân phải điều trị ở Khoa hồi sức tích cực. “Dù bác sĩ đã giải thích cơ hội còn rất ít nhưng bà vẫn hy vọng, vẫn mong cầu. Ngày nào, bà cũng chăm sóc những cây cổ thụ già trước cửa khoa, với mong muốn rằng cây có sức sống thì ông cũng có sức sống. Cuối cùng, với sự nỗ lực của các y bác sĩ, “phép màu” đã đến khi người chồng của bà đã hồi phục. Chứng kiến câu chuyện tình yêu của ông bà cùng khát vọng sống mãnh liệt của bệnh nhân giúp tôi có thêm động lực tiếp tục cống hiến, gắn bó với nghề”.

Gương mẫu, đầu tàu ở đơn vị, mẫu mực ở gia đình

Với cương vị là điều dưỡng trưởng, chị Thùy đã gắn kết tốt gần 50 con người với những tính cách khác nhau. Chị luôn lắng nghe mọi người từ khó khăn gia đình đến những vướng mắc trong công việc. Theo kinh nghiệm của chị Thùy, áp lực công việc lớn, cộng thêm những ý kiến khó chịu của người nhà bệnh nhân dễ khiến những điều dưỡng viên mới nản chí. Nhưng với vị trí là một điều dưỡng trưởng, chị Thùy luôn hỗ trợ, san sẻ động viên, truyền cho các thế hệ điều dưỡng trẻ của sự cần thiết của tính mềm mỏng, dễ gần, chan hòa nhưng phải có nguyên tắc, yêu cầu cao trong công việc. Ngoài ra, luôn chú trọng phát huy mối quan hệ phối hợp giữa điều dưỡng giữa bác sĩ với tất cả tinh thần vì sức khỏe người bệnh.

“Khác với công việc điều dưỡng ở những khoa khác, công việc ở đây giúp tôi tiếp xúc với nhiều ca bệnh khác nhau và chủ yếu là ca nặng. Cho nên, qua mỗi ca xử lý, tôi lại học hỏi được rất nhiều kiến thức, kinh nghiệm giúp nâng cao chuyên môn. Những điều đó tôi đều truyền thụ lại cho các đồng nghiệp trẻ” – chị Thùy bộc bạch.

Ở góc độ gia đình, điều dưỡng trưởng Phan Thị Thùy là mẹ của hai con. Tuy phần lớn thời gian ở bệnh viện nhưng chị vẫn cân đối, sắp xếp công việc và gia đình hợp lý để có thể làm tốt vai trò người mẹ, người vợ. Theo chị, để gắn bó với nghề, bên cạnh niềm đam mê dành cho công việc, chị rất may mắn có sự chia sẻ, cảm thông từ gia đình. Chị kể có lúc thấy mẹ đi trực đêm nhiều, người con đã hỏi: “Sao mẹ không đổi ca ở nhà ngủ với con”. Chị phải an ủi, động viên con để quen dần với thời gian công việc của mẹ.

Điều dưỡng Phan Thị Hương Thùy nhấn mạnh rằng: “Có niềm đam mê, yêu nghề thì sẽ vượt qua mọi khó khăn, thử thách để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Ngoài ra, cần luôn giữ vững ngọn lửa rèn luyện bản lĩnh, y đức, tự học tự rèn về chuyên môn. Tôi sẽ không ngừng phấn đấu nhiều hơn nữa để xứng đáng với niềm tin của các cấp, đồng nghiệp, người bệnh và sự hỗ trợ của hậu phương gia đình”.

 

Bài, thiết kế : TRẦN TUYẾT
Ảnh: TRẦN CHÍNH – KIỀU THƯƠNG